GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG |
Maria Nguyễn Thị Cậy |
MẸ YÊU ƠI ! |
![]() |
Những giọt nước mắt nóng, lăn nhanh trên má, thấm ướt vành môi, vị mặn của nước mắt, cho con cảm nhận được tình mẹ thật đậm đà, ấm áp. Con quỳ đây, ngước mắt lên tôn nhan mẹ, với giọng nghẹn ngào: từ hôm nay, từ giây phút này con xin hiến dâng cho Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ trót mình con… Ôi! Con thật khốn nạn bất xứng mọi bề mà dám dâng cho mẹ sao? Tội lỗi như con mà cũng được Mẹ đón nhân ư? Ngày tận hiến, ngày hồng phúc, ngày đánh dấu cuộc đời con, con xin tạ ơn Chúa đã ban cho con có Mẹ, một người Mẹ đầy quyền thế, đầy khoan nhân, Mẹ luôn bênh đỡ che chở và yêu thương cho, cho con được làm con yêu dấu của Me, luôn được Mẹ bảo hộ con thật hạnh phúc, từ đây con đến với Chúa không còn nghi nan, không còn e ngại, không còn dè dặt vì luôn được nép mình dưới tà áo Mẹ yêu, được Mẹ bênh đỡ bầu cử cho, khi chưa tận hiến cho Mẹ con giữ đạo tơ mơ, sống vừa đủ là người có đạo thôi. Tận hiến cho Mẹ rồi, con đứng lên lòng con hân hoan vui sướng, một niềm cảm xúc dâng cao, con yêu Mẹ lắm Mẹ ơi! Con yêu Mẹ vô cùng, con yêu thương tất cả anh chị em chung quanh con, con thấy ai cũng dễ thương, dễ mến, con quên hết mọi giận hờn, con yêu quí các cha các thầy với lòng biết ơn sâu xa, nhờ các cha các thầy nhà Mẹ dậy con khám phá ra được tình yêu của Mẹ, được gần gũi như Mẹ của riêng con, con tin tưởng, con phó thác, con cậy trông, con yên tâm, con không còn lẻ loi cô độc. Tận hiến cho Mẹ rồi, con thấy đời mình nhẹ nhàng thanh thoát, con nghĩ rằng sóng gió cuộc đời không làm chao đảo được con trước tình yêu của Mẹ, không đau khổ nào chi phối được con, con đã qua tự tin trước tình cảm dạt dào đến trong con. Thế rồi chẳng bao lâu, thánh gía, biến cố cuộc đời ập đến với con, con đã bàng hoàng, mất bình tĩnh, con đã khóc, con đã để nước mắt tuôn rơi, trong chốc lát Mẹ đã đến với con, Mẹ đang ở trong con đấy chứ, Mẹ vẫn đồng hành với con mà, con quên rồi sao? Con đã quá tự tin đấy thôi. Ai dám chắc tận hiến cho Mẹ rồi sẽ luôn được bình an, vô sự, sẽ không có sóng gió, không có biến cố, không có đau khổ, không còn trái ý cực lòng. Vì con chưa đưa tay để Mẹ dắt con đi trên con đường xin vâng đấy mà, con có muốn Mẹ cùng đi với con, trong con và thay cho con không? Ôi tiếng Mẹ êm ái trong hòng con, con phải nắm chặt vào tà áo Mẹ, con đã bình tĩnh và nhận ra rằng, con đã tận hiến cho Mẹ, mọi sự của con là của Mẹ, hãy để Mẹ làm chủ mọi sự trong con, hãy trao tất cả cho Mẹ để Chúa luôn được vinh danh. Ngày tháng dần trôi, con đang từ từ được thấm nhuần trong tình Mẹ, con đang sống lệ thuộc vào Mẹ như Chúa Hài nhi xưa đã sống lệ thuộc vào Mẹ, bây giờ con sống với Chúa và Mẹ như một trẻ thơ, trong mọi việc làm hằng ngày, cũng như mọi biến cố thường gặp, con đã và đang cố gắng tuyệt đối tin cậy, phó thác yêu mến vào Chúa và Đức Mẹ, bây giờ con làm gì cũng cố làm theo ý Mẹ và làm với lòng yêu mến Chúa và Mẹ. Mẹ ơi! thật là diễm phúc cho con và cho những ai đã được tận hiến cho Mẹ, được Mẹ yêu thương chăm sóc để chúng con được trở nên những người con ngoan, hiền, hiếu thảo của Mẹ yêu trên trời. |
Lạng Sơn 10-08-2008 |